Những quan điểm về thờ phụng Tổ tiên

Tục cũng lại còn tin rằng vong hồn các người khuất thường luôn ngự trên bàn thờ để gần gũi con cháu, theo dõi con cháu trong trong công việc hàng ngày và giúp đỡ con cháu trong những trường hợp cần thiết.

Phan Kế Bính trong "Việt Nam Phong Tục” viết:

"Xét cái tục phụng sự tổ tiên của ta rất là thành kính ấy cũng là một lòng bất vong bản, ấy cũng là nghĩa cử của người”.

Toan Ánh trong "Tín ngưỡng Việt Nam” (Quyển thượng bộ sách Nếp Cũ) viết:

"Dân Việt Nam rất trọng lễ, và trọng lễ thì ân nghĩa giữ phần quan trọng.

Tổ tiên sinh ra ông bà, ông bà sinh ra cha mẹ, cha mẹ sinh ra mình. Người con hiếu thảo phải biết ơn nghĩa sinh thành của cha mẹ, và đã hiếu với cha mẹ phải hiếu với ông bà tổ tiên tức là nguồn gốc của mình.

Lúc ông bà, cha mẹ còn sống, con cháu phải phụng dưỡng, phải tuân theo những lời dạy bảo của các người, phải lựa ý chiều chuộng ăn ở sao để cho các người được hài lòng.

Khi các người trăm tuổi, ngoài việc lo ma chay chôn cất, con cháu phải thờ cúng các người, cũng như thờ cúng các tổ tiên về trước.

Thờ cúng tổ tiên nghĩa là lập bàn thờ tại nhà và cúng bái trong những ngày sóc vọng giỗ Tết ...


Thờ phụng tổ tiên do lòng thành kính và biết ơn của con cháu đối với cha mẹ, ông bà, cụ kỵ đã khuất...

"Cây có gốc mới nở nhành xanh ngọn, nước có nguồn mới bể rộng sông sâu”, thì con người ta phải có tổ tiên mới có thể có mình được. Bỏ tổ tiên không thờ phụng tức là quên nguồn gốc, huống chi ông bà là những người đã sinh dưỡng cha mẹ và cha mẹ là những người đã sinh dưỡng mình ...

Qua việc thờ phụng tổ tiên tại Việt Nam, người khuất và người còn sống, luôn luôn như có một sự liên lạc mật thiết. Sự thờ cúng chính là môi trường gặp gỡ của thế giới hữu tình và vũ trụ thần linh.

Đối với người Việt Nam, chết chưa phải là chết hẳn, thể xác tuy chết, nhưng linh hồn vẫn còn và vẫn bằng lui tới với gia đình. Thể xác tiêu tan nhưng linh hồn bất diệt.

Tục cũng lại còn tin rằng vong hồn các người khuất thường luôn ngự trên bàn thờ để gần gũi con cháu, theo dõi con cháu trong trong công việc hàng ngày và giúp đỡ con cháu trong những trường hợp cần thiết.

Sự tin tưởng vong hồn ông bà cha mẹ ngự trên bàn thờ có ảnh hưởng nhiều đến hành động của người sống. Nhiều người vì sợ vong hồn cha mẹ buồn đã tránh những hành vi xấu xa, và đôi khi định làm một công việc gì cũng suy tính kỹ lưỡng, xem công việc đó lúc sinh thời cha mẹ có chấp nhận hay không. Người ta sợ mang tội bất hiếu nếu làm cho vong hồn cha mẹ phải tủi hổ qua hành động của mình”.

Nhất Thanh, Vũ văn Khiếu, trong "Đất Lề Quê Thói”cũng bày tỏ quan niệm về đạo hiếu như sau:

"Đạo hiếu là lửa thiêng đã hun đúc tinh thần gia tộc. Các cụ ngày trước cho là hiếu đầu trăm nết.

"Chữ hiếu niệm cho tròn một tiết,
Thời suy ra trăm nết đều nên” (1)

(1) "Nhị Thập Tứ Hiếu diễn âm”. Lý Văn Phức (1785 – 1849)

Xét cho cùng, kẻ ở bất hiếu tức là không tốt với cha mẹ, thì chắc chắn không thể tốt với người khác.

Nho học có mỗi quan niệm rất nghiêm khắc về đạo hiếu, nhà nho hầu hết đều thấm nhuần.

Lúc nhỏ lúc lớn lúc già không một ngày xao lãng đạo làm con. Con nhỏ thì một niềm kính cẩn, vâng lời, hầu hạ, từ lúc khôn lớn ra đời làm ăn thì lo phụng dưỡng ngọt bùi ấm lạnh...

Người đi xa không được gần gũi cha mẹ thường than phiền:

"Gió đưa cây cửu lý hương
Con xa cha mẹ thất thường bữa ăn”.


Chữ hiếu là của báu (Hiếu thị bảo, kinh thị điền: Hiếu là của báu, sách như là ruộng) mất của báu ấy là mất hạnh phúc.

"Có cha có mẹ thì hơn,
Không cha không mẹ như đờn đứt dây”.


Còn cha còn mẹ được phụng dưỡng là nỗi vui sống và là một vinh hạnh. "Nhất nhật đại dưỡng bất dĩ tam công hoán” (có nghĩa là còn được kịp nuôi cha mẹ ngày nào thì dầu có đổi lấy chức tam công cũng không màng. Tam công là ba chức quan lớn nhất của chế độ quân chủ ngày xưa: thái sư, thái phó, thái bảo).

Cha mẹ mất sớm không được phụng dưỡng là đại bất hạnh.

"Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng
Con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng còn”.


Là nỗi xót xa đau đớn, nhiều người coi là tủi nhục.

Thời trước, người mình gặp nhau lời thăm hỏi đầu tiên là nói đến cha mẹ.
Con không muốn nhắc nhở đến tuổi già của cha mẹ, vì biết đó là niềm vui sướng mà cũng lại là mối lo âu (Phụ mẫu tại bất khả tri niên, nhất tắc dĩ hỉ, nhất tắc dĩ cụ).

Còn cha mẹ già, con không dám đi chơi xa lâu ngày. Làm xẵng, để tiếng xấu đến ông cha dù còn sống hay đã khuất, là "tội đại bất hiếu”.

Nguồn: Gia Phả, Nhà xuất bản văn hóa dân tộc 2007, tr 228, 229.

Các tin đã đăng:

Liên kết ngành

Liên kết đối tác

Lịch Vạn Niên

Để biết thêm thông tin, xin Quý khách truy cập vào các trang web: http://www.ttcons.com.vn  http://bêtôngtrườngthi.vn  http://www.truongthicons.com  http://www.betongtuoi.vn

Công ty CP TMDV Xây dựng Trường Thi (TTCons)

Địa chỉ: 830/2 Sư Vạn Hạnh, Phường 13, Quận 10, Tp.Hồ Chí Minh
Điện thoại: 08 6673 7855

Copyright © Công ty CP TMDV Xây dựng Trường Thi

Hỗ trợ khách hàng


Hỗ trợ khách hàng

Số lượt truy cập